PDA

View Full Version : NSUT Minh Vương


phunghoang12cn
19-03-2009, 11:07 PM
NSUT MINH VƯƠNG: GIỌNG CA VÀNG VÀ TẤM LÒNG VÀNG

http://i339.photobucket.com/albums/n450/blogcailuong/MinhVuong-PhuongLien.jpg

Minh Vương (trái) và Phượng Liên trong Nửa đời hương phấn - Ảnh: Hòa Bình

Có thể những người khó tính sẽ ít hài lòng với diễn xuất không đa dạng lắm của nghệ sĩ Minh Vương, nhưng chẳng ai có thể phủ nhận giọng ca từng đoạt giải “Khôi nguyên vọng cổ”. Với nghệ sĩ cải lương, giọng ca là yếu tố quyết định có thành sao hay không, đi trước cả khả năng diễn xuất. Mấy mươi năm qua, Minh Vương luôn là kép chánh ăn khách của sân khấu cải lương nhờ vào giọng ca vàng của mình. Bằng giọng ca mượt mà trao chuốt, Minh Vương đã trở thành một trong những nghệ sĩ vượt thời gian với hàng loạt những vở tuồng thu đĩa có nội dung trữ tình dễ làm nao lòng khán giả.

Trong giới đồng nghiệp, Minh Vương là một trong những người luôn bền bĩ nhất với nghề. Cải lương đông hay vắng khán giả đến thế nào thì anh vẫn luôn có mặt khắp các nẻo đường lưu diễn để phục vụ người xem. Không chỉ thế, anh còn nổi tiếng là người hiền lành, tốt tính trong giới, dễ chịu với bầu show, nhất là rất có tấm lòng vàng với công nhân hậu đài. Gặp những xuất hát vắng, anh hay đem cátxê của mình tặng những nghệ sĩ, công nhân nghèo trong đoàn bằng tất cả tâm tình nghệ sĩ.

Những năm gần đây, Minh Vương từng bước vượt qua sự lặng lẽ vốn dĩ của mình. Anh cùng đồng nghiệp gầy dựng “Sân khấu vàng”, phần nào đem lại những sức sống mới đáng phấn khởi cho sân khấu cải lương. Anh cũng có thêm một số vai diễn lạ và đa dạng, sắc sảo hơn như ông Hai Tất trong Sông dài. Song, như nghiệp dĩ phải mang của người nghệ sĩ, một người được đồng nghiệp nhận xét là hiền lành, tốt tính như Minh Vương đời sống riêng cũng không tránh khỏi những sóng gió. Bù lại, Minh Vương luôn nhận được sự chia sẻ của đông đảo đồng nghiệp và khán giả cầu chúc anh luôn bình yên từ sân khấu đến cuộc đời.

Nghệ thuật lăng xê nghệ sĩ của các đoàn hát, băng dĩa tư nhân có chút khoa trương, phóng đại nhưng lại rất hợp lòng khán thính giả, người mộ điệu luôn có mong ước thần tượng sân khấu của mình phải là danh xưng nào đó để lại những ấn tượng sâu sắc, nên các nghệ sĩ tài năng đều được phong vương tước, tạo mỹ danh để khán giả có dịp bàn tán khi trà dư tửu hậu, đó cũng là cách kết nối tình cảm gắn bó giữa nghệ sĩ với người xem.

Câu nói vui của ông bầu Long với Minh Vương là kinh nghiệm, con mắt tinh tường của một nhà kinh doanh nghệ thuật, một câu nói khen đồng thời cũng là một tiêu chí để Minh Vương phấn đấu. Muốn thành ngôi sao sân khấu, phải vượt lên ngang tầm với các vì vua đã được khán giả tôn vinh. Vô tình tên tuổi Minh Vương tôn được nhắc kèm với hai ngôi so đàn anh, hễ nhắc Minh Cảnh, Minh Phụng khán giả luôn kèm theo Minh Vương như thể họ có một mối dây liên hệ mật thiết nối tiếp nhau, bổ sung cho nhau tạo nên một khối thần tượng của ba nghệ sĩ nghệ danh chữ Minh đầu tiên. Mọi sự so sánh đều khập khiễng, vả lại, nghệ sĩ như những bông hoa, mỗi người mỗi vẻ, có hương sắc riêng của mình. Sắc thái riêng của mỗi tài năng, chính là giá trị đích thực của họ. Trong giới nghệ sĩ, nhất là các nhạc sĩ có những nhận xét, những so sánh của những giọng ca lừng lẫy, như cái thước đo tài năng thiên phú mà người nghệ sĩ đó có được, chớ không có ý so sánh ai hay ai dở hơn ai.

Riêng với Minh Vương rất nhiều người nhận xét, anh có làn hơi khỏe khoắn, trong vắt, âm vực rộng lên thật cao, xuống thật thấp vẫn tròn rõ chữ, anh có thể ca cấn lên dây đào, hay chồng hơi lên dây xề (la), dây hò đậy (si đô), hay ca dây kép thường (sol), vẫn không lạc giọng, tù hơi. Giọng anh sang sảng, chân phương, nhưng vẫn giữ được chất mùi mẫn, trữ tình, hùng hồn đầy nam tính, không bi lụy, rên rỉ, ru ngủ, đúng chất cải lương Nam bộ. Điều này do anh đúc kết ra thành bài học riêng cho mình từ cách ca vọng cổ cua NSND ÚT Trà ÔN. Trong nghề, có một sự phân loại rành rẽ về giọng ca nam, có hai loại chất giọng : giọng kép và giọng lão có nhiều danh ca vọng cổ rất hay, nhưng lại là giọng lão, nên có phần hạn chế khi sắm những vai kép đẹp trên sân khấu, với Minh Vương là giọng kép, có lẽ vì vậy mà trong các băng dĩa cải lương, bên cạnh các ngôi sao lớn, anh luôn luôn được mời đóng các vai chánh. Có thể nói anh là nghệ sĩ ngôi sao đóng kép chánh trẻ liên tục có tuổi thọ lâu dài nhất trên sân khấu cải lương (gần 40 năm), giữ phong độ ngôi sao hàng đầu lâu năm nhất, cho tới bây giờ đứng diễn chung với những ngôi sao trẻ đương thời, Minh Vương vẫn tỏ rõ tài năng bậc nhất của mình, nét duyên xuân vẫn còn lấp lánh. Thường người có giọng ca hay lại thiếu gương mặt, vóc dáng đẹp, ngược lại có người rất đẹp lại không có giọng ca hay, tài diễn giỏi. Sau thế hệ Thành Được, Hùng Cường, Minh Cảnh, Tấn Tài, Minh Phụng... Minh Vương là người nghệ sĩ kế thừa xuất sắc nhất, hội đủ yếu tố tài sắc vẹn toàn, tài năng quý hiếm không dễ gì có được của sân khấu cải lương.

Đóng cặp với bốn thế hệ nghệ sĩ nữ từ Thanh Nga, Bạch Tuyết, Ngọc Giàu, Phượng Liên, Mỹ Châu, Lệ Thủy, Thanh Kim Huệ đến Thanh Thanh Tâm, Tài Linh, Phương Hồng Thủy, Ngọc Huyền, Cẩm Tiên, Phượng Hằng, Thoại Mỹ... Qua nhiều giai đoạn, thời gian khác nhau, đóng cặp với bất cứ nghệ sĩ nữ nào, Minh vương cũng tạo được sự kết hợp ăn ý, nhuần nhuyễn, tương xứng, có vẻ anh là người rất lâu già... dù năm nay anh không còn trẻ nữa.

Vinh quanh không không từ trên trời rơi xuống

Đành rằng, sự thành công của người nghệ sĩ, năng khiếu là nền tảng chính. Nhưng với Minh vương, sự khổ luyện, khiêm tốn, học hỏi là phương châm làm nghề của anh. Trước năm 1975, dù đã trở thành một ngôi sao, nhưng trong mắt nhà nghề, Minh Vương vẫn chỉ là anh kép đẹp, có giọng ca ẻo lả, một hiện tượng mới để hấp dẫn khán giả trẻ, chớ khả năng diễn xuất dấu ấn độc đáo để lại trong lòng mọi người những ấn tượng khó phai thì anh chỉ ở tầm có nhiều triển vọng. Trên sân khấu thương mại, anh là ngôi sao mới, nhưng trong giới nghệ thuật chính thống, anh vẫn như là người cỡi ngựa xem hoa. Cho tới sau năm 1975, Minh Vương vẫn được xem như một nghệ sĩ ăn khách nhờ sắc vóc, giọng ca thiên phú chớ chưa phải là một tài năng lớn. Từ trước dó, nhiều người cho rằng sân khấu Kim Chung là sân khấu ca của những đào kép trẻ, còn sân khấu Thanh Minh - Thanh Nga, Dạ Lý Hương mới là những nơi làm nghệ thuật, ở những sân khấu này, diễn xuất được đặt lên hàng đầu. Nên dù sức thu hút khán giả mạnh không kém bất cứ đoàn nào, nhưng những nghệ sĩ của Kim Chung được ''đánh giá'' thấp hơn nghệ sĩ ở hai sân khấu kia. Minh Vương cũng xuất thân từ Kim Chung nên cũng được nhìn bằng con mắt phân biệt đó. Anh trải qua các đoàn Sài Gòn 3, Văn Công Thành Phố, Phước Chung... vẫn chưa có dấu ấn gì đặc biệt.

Khoảng năm 1982-1983 gì đó (anh không nhớ rõ năm), khi anh được Nhà hát Trần Hữu Trang mời về cộng tác, một khúc quanh quan trọng mở đầu những khám phá mới tiềm năng của một danh ca. Đoàn 2 Nhà hát Trần Hữu Trang lên sàn tập vở "Rạng ngọc Côn Sơn'' đạo diễn Đoàn Bá lúc ấy cho Minh Vương chọn một vai kép trẻ, riêng vai Nguyễn Trái được phân cho NSND ÚT Trà ÔN. Sau khi đọc kịch bản, anh bỗng có suy nghĩ, muốn thử sức mình ở một vai diễn khó trái với sở trường. Anh đến gặp riêng NSND ÚT Trà ÔN xin ông nhường vai cho, NSND ÚT Trà ÔN vui vẻ đồng ý, và ông đã có những góp ý tận tình giúp Minh Vương hoàn thành vai diễn Nguyễn Trái. Đạo diễn Đoàn Bá bất ngờ trước sự lựa chọn của Minh Vương, song ông cũng vô cùng thích thú, sẽ là một khó khăn để ông cùng với Minh Vương sáng tạo ra hình tượng nhân vật Nguyễn Trái, bởi Minh Vương dù rất nổi tiếng nhưng cũng chỉ là một kép ca, tuổi đời, bề dày cuộc sống so với Nguyễn Trái không phù hợp chút nào, cũng không ít những nghi ngờ của đồng nghiệp, e ngại Minh Vương sẽ gặp thất bại trong lần thử sức này. Minh Vương tìm sách lịch sử nghiên cứu rất kỹ.

Về cuộc đời và sự nghiệp của Nguyễn Trải. Cái bi kịch mà ông phải gánh chịu, anh như sống cùng nhân vật của mình. Vở công diễn rất thành công, một tác phẩm nghệ thuật kinh điển của sân khấu cải lương về nhân vật lịch sử Nguyễn Trải ra đời, một Nguyễn Trải - Minh Vương hoàn toàn khác lạ với những Nguyễn Trải ở những vở khác, Minh Vương đã hoàn toàn lột xác khán giả đón nhận một Nguyễn Trải đáng yêu quý, kính trọng, chớ không phải là một nghệ sĩ Minh Vương, người xem như không còn nhớ Minh Vương nữa chỉ còn một Nguyễn Trải sừng sững uy nghiêm trên sân khấu bi hùng.

Tất cả mọi người đón nhận sự thành công của Minh Vương một cách bất ngờ thú vị, một sự kết hợp hài hòa của đạo diễn Đoàn Bá và ê-kíp nghệ sĩ đoàn 2, mà trong đó liên danh Minh Vương - Ngọc Giàu là yếu tố tuyết định. Nguyễn Trải là vai diễn lớn để đời đầu tiên, một sự lột xác hoàn toàn, đưa Minh Vương lên đỉnh cao nghệ thuật chính thống, khi anh mới vừa ngoài 30 tuổi.

Vào đoàn Kim Chung anh lấy nghệ danh là Minh Vưng hát những vai kép phụ có vọng cổ, bầu Long khai thác tối đa khả năng ca của Minh Vưng. Ở cái tuổi đang thời kỳ chuyển từ thiếu niên sang thanh niên, giọng ca cũng thay đổi theo, nên có một dạo Vưng bị bể tiếng, lên cao hay bị ''sét''. Sau đó đoàn Kim Chung 3 được thành lập Minh Vưng được lăng-xê hát kép chánh với Hoài Trúc Phương, Kim Tuyến, Kiều Tiên...

Công danh mỗi bước gập ghềnh

Đoàn Kim Chung 3 hoạt động một thời gian ngắn thì ngưng lại, bởi thiếu sự hấp dẫn, không đông khách bằng các đoàn Kim Chung khác, cơ hội trở thành kép chánh của Minh Vưng bị chựng lại, tài anh chưa đủ chín để gánh vác trọng trách, doanh thu là yếu tố quyết định sự tồn tại hay rã đoàn. Đoàn Kim Chung 3 xếp kho, niềm tin vào khả năng của mình bị lung lay, ở cái tuổi thanh thiếu niên ấy anh không đủ bản lãnh vượt qua cơn chao đảo, thử thách khắc nghiệt ban đầu, người bắt đầu nghi ngờ khả năng phát triển của Vưng, có người nghĩ, đoàn Kim Chung đã hớ khi chọn anh để đầu tư cho tương lai. Nhưng bằng con mắt tinh đời, bằng sự nhạy cảm của nhà quản lý, kinh doanh nghệ thuật tài ba, bầu Long hiểu ngôi sao nhỏ kia cần thêm thời gian trụi luyện, như viên ngọc thô chưa được mài dũa, cần qua tay người thợ kim hoàn giỏi, chăm chút kỹ lưỡng. Ông vẫn vui vẻ, lạc quan tin vào cách dùng người của mình, ông có một quyết định khác... đưa Minh Vưng về đoàn Kim Chung 5... hát kép nhì...

Vì sao có nghệ đanh Minh Vương?

Thời ấy, đoàn Kim Chung 5 là một đại ban hùng mạnh, sức hút mạnh mẽ của đôi nghệ sĩ ''Bão biển'' Minh Phụng - Lệ Thủy, cùng dàn nghệ sĩ trẻ hùng hậu, sáng đẹp, ca hay diễn giỏi, kịch mục hấp dẫn lôi cuốn khán giả đến đầy rạp. Đúng như cơn bão biển đánh trôi những đoàn nào chẳng may trên đường lưu diễn gặp phải đoàn Kim Chung 5 diễn ... coi như đoàn đó trả vé... ÔNG bầu Long cho mời Minh Vưng lên văn phòng Công ty Kim Chung, lòng anh hồi hộp lo âu không biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình, có thể là xé hợp đồng sớm... có thể là... Vưng không dám nghĩ tiếp tự nhủ, tại mình kém tài chịu thôi...

Trái với suy nghĩ của Vưng, bầu Long tiếp Vưng với thái độ niềm nở, ân cần như một người cha đối với con trai, ông không nhắc chuyện đã qua mà bày tỏ những ý tưởng, những kế hoạch phát triển Công ty Kim Chung, trong lúc cao hứng ông đã nói với Minh Vưng: ''Cậu đặt tên cho mẩy là Minh Vương nhé ! Một vì vua sáng rực trong các vì vua''. Anh nghĩ đó là lời an ủi động viên của chủ dành cho kẻ làm công, một ông bầu đại ban thương hại một nghệ sĩ trẻ mới vào nghề non nớt... Minh Phụng - Lệ Thủy lúc đó đang là hai ngôi sao trẻ ăn khách bậc nhất, tên tuổi vang lừng, sự hưng thịnh của đoàn dựa vào tài danh của họ. Đứng bên cạnh Minh Phụng - Lệ Thủy, Minh Vương khác gì viên đá cuội nằm dưới chân ngọn núi cao... Để lăng-xê Minh Vương, ê-kíp tác giả thường trực của Công ty Kim Chung như Yên Lang, Nguyên Thảo, Vân Hà, Yên Hà, Yên Trang... viết tuồng đo ni đóng giày những vai kép nhì thật hay, không lấn Minh Phụng, nhưng cũng không bị Minh Phụng che lấp, mà bộ ba Minh Phụng - Lệ Thủy – Minh Vương là những thần tượng mới của khán giả... Trong các tờ rơi quảng cáo Minh Phụng - Minh Vương được ví như Phan An, Tống Ngọc - hai chàng đẹp trai, tài hoa thời xưa.. ở bên Tàu...

Thành ngôi sao ở tuổi 20.

Thời đó Minh Vương so với Minh Phụng như trứng chọi đá, Minh Phụng được mọi người phong tặng danh xưng "Hoàng tử kiếm hiệp" ngôi sao trẻ tài hoa ăn khách bậc nhất, đang trên đĩnh vinh quang. ÔNG BẦU Long có sự tính toán rất độc đáo để Minh Vương bên cạnh Minh Phụng là cho Minh Vương học hỏi, còn là một sự trắc nghiệm nghiệt ngã cho những suy nghĩ của ông, đòn quyết định tương lai của Minh vương, nếu Minh Vưng là tài năng thật sự, .8ẽ không bị cái bóng Minh Phụng che lấp, quá trình tiến bộ của Minh Vương sẽ được chuẩn hóa qua sự so sánh với Minh Phụng, ông bầu Long quả là cao tay, trong vòng hai - ba năm sau khoảng cách giữa Minh Phụng và Minh Vương thu ngắn dần. Sự trưởng thành của một thanh niên khỏe mạnh khiến làn hơi của Minh Vương càng thêm ngọt ngào, cao vút, vóc dáng ngày càng đầy đặn, khoẻ đẹp, đầy chất đàn ông...

Ở tuổi 20-22 Minh Vương có một thời gian đóng thế vai Minh Phụng hát chung với Lệ Thủy trên sân khấu Kim Chung. Dẫu chưa có sức hút bằng Minh Phụng, nhưng Minh Vương đã là số một so với lớp nghệ sĩ trẻ trang lứa... ÔNG bầu Long lại có một quyết định độc đáo đưa Minh Vương về Kim Chung 2 hát cặp với Mỹ Châu, thay thế Phương Bình và Quốc Trầm vừa mãn hợp đồng tách ra lập đoàn hát riêng, tạo thành một liên danh trẻ trung, tài sắc vẹn toàn, hợp cùng với Thanh Tuấn vừa từ đoàn Hương Mùa Thu về, kết nên bộ ba độc đáo, mang sắc thái riêng, khác hẳn bộ ba Minh Phụng - Lệ Thủy - Minh Vương. Minh Phụng đang là ngôi sao lớn ăn khách, anh thu rất nhiều dĩa hát cho các hãng Việt Hải, Hồng Hoa, đặc biệt là ở hãng dĩa Việt Nam anh là nghệ sĩ ăn khách hàng đầu, cùng Minh Cảnh, Mỹ Châu, Lệ Thủy, Tấn Tài, Phượng Liên... tạo nên những cơn sốt mới với người hâm mộ. Trong khi đó sự khởi đấu của Minh Vương quá ư mờ nhạt, anh thu vài ba dĩa ở hãng Tứ Hái, không để lại ấn tượng gì, rồi qua hãng dĩa Việt Nam đóng nhì, ba sau Minh Phụng không quá 3/16 mặt dĩa trọn bộ thời đó. Hết hợp đồng với hãng dĩa Việt Nam, Minh Phụng qua ký hợp đồng mới với hãng dĩa Hồn Nước... Với kinh nghiệm trong nghề sản xuất và phát hành băng dĩa, bà sáu Liên - Giám đốc hãng dĩa Việt Nam cùng với tác giả Loan Thảo quyết định đưa Minh Vương lên thế vai Minh Phụng, lần lượt các tuồng chánh của Minh Phụng trên sân khấu Kim Chung 5 lại được Minh Vương đóng chánh với Lệ Thủy, Mỹ Châu trên hãng dĩa Việt Nam. Những tuồng Mùa xuân ngủ trong đêm, Máu nhuộm sân chùa, nhất là Đêm lạnh chùa hoang cho tới ngày nay khán giả vẫn còn thuộc, còn nhớ như in nghệ thuật ca diễn của Minh Vương - Lệ Thủy. Những bài tân cổ Bánh bông lan, Lý chim quyên, Yêu lầm, Biện tình, Đường về hai thôn cho tới bây giờ vẫn còn được nhiều người bắt chước hát theo.
Minh Vương trở thành ngôi sao lớn khi tròn 22 tuổi... Chính ông bầu Long, bà Sáu Liên, tác giả Loan Thảo, Yên Lang, Nguyên Thảo... là những người cha, người mẹ, người thầy có công vun đắp cho Minh Vương trở thành ngôi sao lớn của sân khấu cải lương...

NSUT MINH VƯƠNG: SÂN KHẤU LÀ TÌNH YÊU LỚN NHẤT ĐỜI TÔI!


Cải lương đông hay vắng khán giả đến thế nào ông vẫn luôn có mặt khắp các nẻo đường lưu diễn để phục vụ khán giả.


Đêm 19-12-2008, sau hơn 20 năm, nghệ sĩ Minh Vương đã trở lại vai diễn Nguyễn Trãi để đời của mình trong vở Rạng ngọc Côn Sơn ở rạp Hưng Đạo. Đêm diễn để lại nhiều rung cảm trong lòng khán giả về giá trị nghệ thuật một thời của cải lương xưa, song lại khẳng định giá trị người nghệ sĩ ở NSƯT Minh Vương bây giờ sau bao thăng trầm của cuộc đời ông làm nao lòng biết bao khán giả và bạn đồng nghiệp...

http://i339.photobucket.com/albums/n450/blogcailuong/NgTrai.jpg

Trở lại vai Nguyễn Trãi sau hơn 20 năm, nghệ sĩ Minh Vương vẫn giữ được phong độ và sự thu hút riêng với chất giọng hùng hồn, sang sảng.


Có một nghệ sĩ Minh Vương mới
Khoảng hơn một năm trở về đây, khán giả, bạn bè, đồng nghiệp đều cùng chung nhận xét: Nghệ sĩ Minh Vương đã trở nên khác hẳn, theo hướng tích cực hơn về mọi mặt. Bỏ lại sau lưng bao nhiêu rắc rối về đời tư, đến năm 2006 Minh Vương đã được phong tặng danh hiệu NSƯT.

Từ một nghệ sĩ có tiếng là thụ động, mờ nhạt, hơn một năm qua, Minh Vương vụt sáng như một nghệ sĩ tiên phong trong các hoạt động xã hội-nghề nghiệp. Ông cùng nghệ sĩ Lệ Thủy lập ra “Sân khấu vàng” vừa gây được ảnh hưởng tốt đến tình hình sân khấu cải lương, vừa giúp được nhiều mảnh đời nghệ sĩ và khán giả nghèo khó bằng doanh thu của những suất hát từ thiện. Nhiều chương trình văn nghệ gây quỹ cho người nghèo cũng luôn có mặt ông vừa như một nghệ sĩ đóng góp, vừa như một đại diện danh dự lên trao tặng doanh thu... Ông tạo được uy tín để hai năm liên tiếp có mặt trong hội đồng giám khảo nghệ thuật của cuộc thi “Chuông vàng vọng cổ”...

Với quyết định dựng lại Rạng ngọc Côn Sơn, nghệ sĩ Minh Vương cũng đã hoàn toàn thuyết phục người trong giới về tinh thần tiên phong vì nghề nghiệp. Không ngại diễn lại vai Nguyễn Trãi để đời với những diễn viên non nớt, ông thực hiện lại Rạng ngọc Côn Sơn vì vở diễn có nhiều vai trẻ phù hợp với các thí sinh từng đoạt giải “Chuông vàng vọng cổ”. Ông muốn tạo cơ hội cho lớp trẻ, dù rằng thực tế đêm diễn ngày 19-12, sự non nớt của những “chuông vàng vọng cổ” đã ảnh hưởng đến diễn xuất của các nghệ sĩ chuyên nghiệp và không khí toàn vở... Với số tiền bán vé và bán bản quyền thu hình để phát hành băng đĩa, đêm 19-12 Minh Vương và đồng nghiệp đã trao được 20 triệu đồng tặng trẻ em nghèo và nghệ sĩ nghèo đón Tết 2009.

Riêng về diễn xuất, nghệ sĩ Minh Vương cũng đang được giới làm nghề đánh giá là có những bứt phá mới. Ông dần thoát khỏi những vai thư sinh, công tử tròn trịa giống nhau của mình để đến với những vai diễn có góc cạnh hơn để làm người xem nhớ lâu, đặc biệt là vai những nhân vật đứng tuổi mang nhiều tâm trạng. Xem Nguyệt khuyết, sự chừng mực trong từng hành động diễn đi đôi với từng nét diễn mang cảm xúc dạt dào của một tình yêu đè nén giữa người làm công đứng tuổi với bà chủ góa bụa của Minh Vương khiến người xem thổn thức, in sâu. Còn sự hài hước, bông lơn châm biếm của Minh Vương trong vai ông già Nam bộ Hai Tất bộc trực, ghét kẻ ác ở Sông dài lại khiến người xem đánh giá cao nét diễn đa dạng nơi ông...


Nỗi buồn đến nhẹ như mưa...
Các nghệ sĩ Kim Cương, Bạch Tuyết, Hồng Nga, Lệ Thủy... đều khẳng định bản tính Minh Vương hiền lành, nói thật, không so đo đồng tiền, không tranh giành hơn thua cùng đồng nghiệp và yêu nghề.

Có rất nhiều khán giả ái mộ, yêu mến Minh Vương. Xung quanh ông cũng có khá nhiều xì căng đan tình ái và tiền bạc. Vậy mà suốt mấy mươi năm, gương mặt của người nghệ sĩ này luôn trĩu nặng nỗi buồn. Cuộc sống riêng của ông cũng khá nhiều lặng lẽ với chỉ mỗi mình mình và thường chẳng có tài sản riêng gì đáng kể cho đến tận bây giờ.

Thời vàng son của cải lương, cát xê cao chất ngất, ông chẳng giữ gì cho mình với suy nghĩ để tiền cho vợ nuôi con. Đi hát về, cuộc sống của ông thường lặng lẽ với bốn bức tường trong nhà. Khi không chịu nổi cuộc sống gia đình không hạnh phúc, ông ngoắc chiếc xích lô, bỏ đi không quay đầu lại. Để có tự do, ông chẳng lấy thứ gì ngoài bộ đồ trên người dù nhà cửa xênh xang ngay trung tâm quận 3, xe hơi mấy chiếc. Ông về sống nhờ nhà người em ở quận 8, ở trong một căn phòng chỉ đủ để vừa chiếc nệm, quần áo đi hát không có tủ treo ông xếp để trên nệm. Ông đi hát lang thang khắp nơi để tạo dựng lại. Lúc đó, ở tuổi 40, ông mới bắt đầu biết đến đồng tiền do mình làm ra...

Hỏi về tình yêu, nghệ sĩ Minh Vương chỉ cười buồn: “Có lẽ tình yêu lớn nhất đời tôi là sân khấu. Bất chấp bao nhiêu đắng cay, lận đận, chỉ cần được đứng trên sân khấu là tôi hạnh phúc. Lúc vui sướng nhất đời tôi là khi nhìn xuống thấy khán giả xem đông!”.

Chính vì tình yêu sân khấu mà bất chấp bao sóng gió dư luận, nghệ sĩ Minh Vương vẫn chấp nhận gắn bó với quê hương dù gia đình ông đang ở hết bên Úc nhất quyết bảo lãnh ông qua. Ở lại với sân khấu, Minh Vương là một trong những nghệ sĩ bền bỉ nhất với nghề. Cải lương đông hay vắng khán giả đến thế nào, ông vẫn luôn có mặt khắp các nẻo đường lưu diễn để phục vụ khán giả...

http://i339.photobucket.com/albums/n450/blogcailuong/MinhVuong-1.jpg

Ở tuổi 60, NSƯT Minh Vương vẫn luôn tích cực là một nghệ sĩ tiên phong
trong sự quý mến của đồng nghiệp và khán giả.


Một “khôi nguyên” có tấm lòng vàng
Nghệ sĩ Minh Vương tên thật là Nguyễn Văn Vưng, sinh năm 1950 ở Cần Giuộc, Long An trong một gia đình công chức nghèo, đông con. Năm 10 tuổi, theo gia đình chuyển về quận 8, Sài Gòn, đi vớt lăng quăng cho cá lia thia ăn, cậu bé Vưng đã đứng ngẩn người khi đi ngang một lớp học vọng cổ. Vốn say mê ca hát, thường bắt chước ca theo các danh ca Út Trà Ôn, Minh Cảnh... qua radio, cậu bé làm gan xin thầy Bảy Trạch cho theo học vọng cổ. Không ngờ ông thầy nhận ngay, còn cho học miễn phí vì trò Vưng có giọng tốt.

Năm 1963, 14 tuổi cậu học trò cưng được thầy dẫn đi thi giải “Khôi nguyên vọng cổ”. Vượt qua gần 300 thí sinh, Nguyễn Văn Vưng rực rỡ đoạt giải khôi nguyên trị giá 10.000 đồng. Vốn tính thơm thảo, cậu học trò nhỏ tặng ngay cho thầy nửa số tiền thưởng để đền ơn, phân nửa còn lại đưa hết cho cha mẹ. Bây giờ, hơn 40 năm sau, danh hiệu “Khôi nguyên vọng cổ” với giọng ca vàng và tấm lòng thơm thảo của NSƯT Minh Vương vẫn còn mãi với chính bản thân anh lẫn trong lòng đồng nghiệp, khán giả.

Mấy mươi năm qua, giọng ca khôi nguyên đã giúp Minh Vương trở thành một trong những nghệ sĩ vượt thời gian với hàng loạt vở tuồng thu đĩa có nội dung trữ tình như Người tình trên chiến trận, Hoa Mộc Lan... và hàng trăm bài ca cổ nồng nàn làm đắm say bao thế hệ khán giả. Không chỉ thế, anh còn nổi tiếng là người có tấm lòng vàng trong giới, thường dễ chịu với bầu show, nhất là rất có tấm lòng với công nhân hậu đài. Gặp những xuất hát vắng, anh hay đem cát xê của mình tặng những nghệ sĩ, công nhân nghèo.

Tôn Tẩn Giả Điên - NSUT Minh Vương
http://www.fileden.com/files/2009/1/5/2253506/Ton%20Tan%20Gia%20Dien%20-%20Minh%20Vuong.mp3