PDA

View Full Version : Tình cảm của học sinh với thầy Hải qua cuộc thi "Nét bút tri ân"


ntvongvn
26-01-2010, 10:35 PM
BƯỚC NGOẶC CUỘC ĐỜI
Ai đã từng trải qua cái thời học sinh hẳn cũng đã có một lần tinh nghịch quậy phá: Trêu chọc một ai đó, giấu dép đứa bạn ngồi bên cạnh hay trốn học để chơi trò Bi-a ưa thích…người ta nói “nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò” quả thật không sai tí nào. Với một đứa học sinh cá biệt trong lớp thì những món tầm tầm ấy với tôi nó diễn ra như cơm bữa, cái mác “Trưởng loạn” đã gắn liền với tôi tự bao giờ không phải vì cái cặp mắt kính loạn dày cộm trên khuôn mặt mà là vì cái tính hay nổi loạn thích quậy phá hằng ngày của tôi. Chỉ đùa tí cho vui thì không có gì đáng nói nhưng tôi đã phạm phải một lỗi lầm quá lớn mà có lẽ cả cuộc đời này nó sẽ mãi là tảng đá đè nặng trong lòng tôi.
Khi ấy tôi đang học lớp 10 của trường trung học phổ thông HOÀI ÂN. Tôi còn nhớ như in cái buổi học hôm ấy, khí trời lành lạnh kèm theo cơn mưa rào nhẹ đã kích thích cho cái bản tính nổi loạn của tôi trỗi dậy. Thế là đang trong tiết học thứ hai tôi đã lôi kéo hai thằng bạn chiến hữu cúp tiết để cùng nhau ra quán Bi-a của bà TƯ quen thuộc nhâm nhi tách cà phê và lả lướt vài đường cơ đầy mê hoặc. Nhưng tôi đâu biết rằng sức chịu đựng của con người có hạn, thầy HẢI giáo viên chủ nhiệm lớp khi ấy không thể chịu đựng được nữa cái “loạn” của của cậu học sinh cá biệt.
“Giấy mời phụ huynh”
Cái khuôn mặt hồ hở sặc mùi chiến thắng sau trận đánh Bi-a của tôi méo xệch. Một hành động ngu xuẩn như đã lập trình sẳn trong trí óc. Tôi giật lấy tờ giấy mời từ tay thầy vò nát và đi thẳng không một lời từ biệt bỏ lại sau lưng cái giận dữ tột độ của ông thầy chủ nhiệm,cùng mấy chục con mắt kinh ngạc trong lớp học. Thầy không thể tin vào mắt mình cái đứa học trò ngổ nghịch nhưng chưa đến nổi lại có một hành động vô lễ đến như vậy. Chuyện đến tai thầy hiệu trưởng.
“ Bản kỉ luật quyết định thôi học”
Con đường làng lầy lội sau nhiều ngày mưa in hằn những vệch bánh xe trở nên khó đi hơn. Trên con đường ấy tôi trông thấy ai như thầy HẢI đang cố gắng đẩy chiếc xe máy tiến về nhà mình. Đúng rồi! thầy HẢI, sao lúc này đây tôi thấy mình ghét thầy ghê gớm tôi chào thầy một cách gượng gạo rồi im bặc. Suốt buổi chiều hôm ấy thầy, bố mẹ và cả tôi nữa. Thầy động viên gia đình cho tôi học lại thầy đã đứng ra bảo lãnh trước nhà trường cho hành vi vô lễ mà tôi đã gây ra. Thầy vỗ nhẹ vai tôi và nói “Sao lại phải dừng lại khi trước mặt chỉ còn hai bước nữa? Cái tấm bằng cấp ba sẽ rất cần,nó sẽ là cánh cửa mở ra cho em những chân trời tri thức mới”
Tôi nghẹn ngào, tôi thấy mình nhỏ bé quá trước tấm lòng vị tha cao cả mà thầy đã dành cho một đứa học sinh vô lễ như tôi.
Phải chi ngày ấy thầy bỏ mặt tôi thì giờ đây có lẻ tôi đã là một đứa lưu manh chứ đâu được là sinh viên của trường CÔNG NGHIỆP THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH.
Bốn năm, đã bốn năm trôi qua kẻ từ ngày thầy không còn chủ nhiệm tôi nữa nhưng chưa một lần nào tôi ghé thăm thầy tôi sợ phải đối diện với thầy sợ cái ánh mắt bao dung độ lượng mà thầy nhìn tôi. Tôi sợ...
‘Mã bài: NBTA0001750
Tác giả: huỳnh văn trưởng
Ngày gửi: 30-12-2009