Warmboy/G4
27-01-2010, 08:05 PM
Lớp đang chộn rộn về bỗng lặng yên
Khi Cô nghiêm trang, từng lời chậm rãi
“Lớp không còn Cô, ngày mai và mãi mãi”
Vài giây ìm lìm, lớp lại lao xao!
Cơn gió lạnh nào thổi ngọt qua đầu
Tiếng sét lạ nào xô con sắp ngã
Chợt nhìn lên, sao tóc Cô trắng xóa
Hình như là bụi phấn mới bay lên
Cô về hưu hẳn là chuyện tự nhiên
Sao trăm con mắt rưng rưng muốn khóc
Sau kính trắng đôi mắt Cô đã ướt
Cô quay di, lớp trở lại lặng yên
Sẽ không còn Cô đứng trước bảng đen
Không lời giảng bài giọng cao sang sảng
Lớp phấn trắng từng bay theo lãng mạn
Sẽ rơi nhanh, không đậu trên tóc Cô
Con đò ngang quay cuồng như người say
Bởi người chèo đò không cầm tay lái nữa
Những viên phấn như mái chèo gãy đổ
Cũng quạnh hiu rơi vào góc lớp buồn
Con tiếc tuổi đời chưa kịp lớn thêm
Như hạt thóc chưa nẩy thành cây lúa
Không còn Cô, con giữa cơn giông tố
Biết thành không, cây lúa của mùa vàng?
Chỉ còn hôm nay, Cô đứng trước hành lang
Chúng con đàng sau xếp hàng ngay ngắn
Không lao nhao mà giữ lòng yên ắng
Sợ Cô đi chìm đắm cả con đò
Ngày Cô tử giả chúng con, trời bỗng mưa to …
Khi Cô nghiêm trang, từng lời chậm rãi
“Lớp không còn Cô, ngày mai và mãi mãi”
Vài giây ìm lìm, lớp lại lao xao!
Cơn gió lạnh nào thổi ngọt qua đầu
Tiếng sét lạ nào xô con sắp ngã
Chợt nhìn lên, sao tóc Cô trắng xóa
Hình như là bụi phấn mới bay lên
Cô về hưu hẳn là chuyện tự nhiên
Sao trăm con mắt rưng rưng muốn khóc
Sau kính trắng đôi mắt Cô đã ướt
Cô quay di, lớp trở lại lặng yên
Sẽ không còn Cô đứng trước bảng đen
Không lời giảng bài giọng cao sang sảng
Lớp phấn trắng từng bay theo lãng mạn
Sẽ rơi nhanh, không đậu trên tóc Cô
Con đò ngang quay cuồng như người say
Bởi người chèo đò không cầm tay lái nữa
Những viên phấn như mái chèo gãy đổ
Cũng quạnh hiu rơi vào góc lớp buồn
Con tiếc tuổi đời chưa kịp lớn thêm
Như hạt thóc chưa nẩy thành cây lúa
Không còn Cô, con giữa cơn giông tố
Biết thành không, cây lúa của mùa vàng?
Chỉ còn hôm nay, Cô đứng trước hành lang
Chúng con đàng sau xếp hàng ngay ngắn
Không lao nhao mà giữ lòng yên ắng
Sợ Cô đi chìm đắm cả con đò
Ngày Cô tử giả chúng con, trời bỗng mưa to …